Nỗi khổ mỗi đêm của nữ trưởng phòng được cả thị trấn ngưỡng mộ

Nỗi khổ mỗi đêm của nữ trưởng phòng được cả thị trấn ngưỡng mộ

Cuộc sống đầy áp lực của một người phụ nữ thành đạt

Một quyết định đau lòng

Đêm trước khi ra tòa, chị ôm con bé đã ngủ trong vòng tay và nói tự nhủ: “Rồi mẹ sẽ đón con. Nhưng trước hết mẹ phải làm người đã”. Chị đứng trước một quyết định quan trọng—ly hôn, bước ra khỏi tòa trong cái nóng oi ả của thị trấn miền trung du. Nhìn anh chồng, chị thấy mồ hôi chảy dài trên khuôn mặt sưng đỏ, không thể kìm lòng nữa, chị cởi chiếc nón mỏng trên đầu, vừa quạt làm mát anh, vừa nhẹ nhàng nói: “Mình ra quán kia uống nước đã, em có chuyện muốn nói với anh”.

Cuộc sống tưởng như hoàn hảo

Ở thị trấn nhỏ yên bình này, ai cũng biết đến chị. Chị từng là hoa khôi của vùng, học giỏi và sau khi tốt nghiệp đại học, chị quyết định trở về gần bố mẹ và làm phó phòng tiếp thị cho một công ty lớn nhất thị trấn. Anh là một thanh niên bình thường, chỉ học hết trung học, đi làm nghĩa vụ, sau đó học lái xe và trở thành tài xế xe tải cho nông trường huyện.

Hôn nhân giữa chị và anh mở ra một trang mới trong cuộc sống của họ. Cả phố huyện đều xôn xao trước sự kết hợp này, không ai ngờ rằng một người phụ nữ thành đạt như chị lại chọn một người đàn ông bình thường như anh. Nhưng chỉ có chị biết rằng, chỉ cần nằm trong vòng tay chắc nịch và ấm áp của anh, nhìn sâu vào đôi mắt nâu như mắt chim gáy của anh, chị nhận thấy bao hạnh phúc tràn đầy.

Xem thêm:  Vì câu nói của con rể, bố cho chúng tôi toàn bộ tiền dưỡng già

Anh im lặng, nhìn chị trong giây lát với ánh mắt hoài nghi. Rồi anh theo chị, như thường lệ khi chị yêu cầu. Sự hạnh phúc của chị và anh trở thành lời đồn thoại của cả thị trấn nhỏ này.

Cuộc sống khó khăn và áp lực

Tuy nhiên, cuộc sống không may mắn không kéo dài mãi. Sự viên mãn của chị bị đảo lộn khi chị được thăng chức trở thành trưởng phòng. Công việc nhiều, di chuyển liên tục khiến chị ít có thời gian để chăm sóc con cái và chồng. Toàn bộ công việc nhà, việc chăm sóc con cái khi ốm đau đều do anh đảm nhận. Dù anh không than phiền vì anh hiểu việc của chị, nhưng mỗi đêm khi chị về nhà, chị chỉ muốn nằm xuống và ngủ, không còn thời gian tâm sự và ân ái với anh.

Áp lực công việc và cuộc sống khắc nghiệt đã biến anh từ một người vui vẻ và năng động thành một người đầy hờn ghen và nghi ngờ, một người đã bị ảnh hưởng đến sức khỏe. Anh cẩn thận kiểm tra từng đường nét trên cơ thể chị và đi từ lời nói xúc phạm đến hành động bạo lực. Anh thoả mãn bản thân trên cơ thể của chị mà không cần sự đồng ý từ chị. Đôi khi là những lúc dữ dội, đôi khi là những lúc nhẹ nhàng.

Chị chịu đựng bởi chị yêu anh và cũng biết rằng mình đã làm mất lòng tin của anh bởi sự xao lạc của mình. Chị chịu đựng vì gia đình, vì cha mẹ và vì đứa con gái xinh xắn chỉ mới 3 tuổi. Một người phụ nữ chỉ cần một lý do để yêu, nhưng cần hàng nghìn lý do để giữ gia đình lại khi tình yêu không còn nữa.

Xem thêm:  Vợ quyết về quê một mình, chi tiết gây đắng lòng

Một phụ nữ đoan chính

Nếu có phẩm chất nào là bẩm sinh, thì chị sở hữu phẩm chất của một người phụ nữ đoan chính. Sự đoan chính không cần phải được rèn luyện, nó đã theo chị suốt đời. Vì đoan chính, chị vượt qua được những mưu mô của những người đàn ông xấu xa và cũng không gục ngã trước ánh mắt quyến rũ của những người đàn ông tốt bụng, thật lòng.

Nhưng anh không hiểu điều đơn giản này, vì anh sống theo bản năng. Bản năng khiến con người sống thật, nhưng cũng khiến con người trở về hòn đảo thú vật. Anh giày vò chị mỗi đêm, từng centimet trên cơ thể chị. Lòng tự trọng chính là giọt nước cuối cùng làm tràn cốc nước đã đầy. Chị quyết định ly hôn. Anh không chịu đồng ý. Và con bài cuối cùng, để níu kéo chị lại, là đứa con.

Cuối cùng là lời chia tay

Đêm trước ngày ra tòa, chị ôm con bé đã ngủ trong vòng tay và nói với con như nói với chính mình: “Rồi mẹ sẽ đón con. Nhưng trước hết hãy để mẹ làm người đã”. Quán cà phê trước cửa tòa án huyện vắng vẻ. Chủ quán là một người phụ nữ khác, đã trải qua biết bao sóng gió cuộc đời, trắng tay tự mình mưu sinh và chỉ còn cái quạt máy ở góc quán thỉnh thoảng phát ra tiếng ù òa.

Xem thêm:  Các biểu hiện của căn bệnh viêm gan bí ẩn tấn công trẻ

Anh và chị ngồi đối diện nhau, bên chiếc bàn ở góc quán. Không cần hỏi, không cần suy nghĩ, như thói quen của mỗi khi đi cùng nhau, chị gọi cho mình một ly cam vắt và cho anh một ly cà phê phin.

Thường thì anh nhìn từng giọt cà phê rơi, nhìn vào đôi mắt đen như hạt nhãn của chị rồi cười thỏa mãn. Nhưng lần này, anh nhìn chị với ánh mắt nóng bỏng và hỏi: “Em muốn nói gì?”

Hy vọng và chia tay

Chị thong thả trả lời: “Anh à, dù cuộc sống của chúng ta đã đi đến hồi kết, chúng ta vẫn có thể làm bạn tốt. Tòa án đã quyết định, mỗi tuần em sẽ đến đón con về với mình một ngày”. Anh đáp ngay: “Không, cuối tuần em hãy về nhà với con, về nhà với anh. Anh muốn có em ít nhất mỗi tuần một lần”.

Chị cảm thấy máu huyết dồn lên mặt. Không kìm được cảm xúc, chị nói: “Anh sao không để ý đến cảm giác của người khác nhỉ? Chúng ta không còn giống như trước nữa.”

Anh đứng lên và chỉ tay thẳng vào mặt chị: “Thế thì đừng bao giờ chạm vào đứa con bé nhỏ.”

Khi chủ quán cung cấp nước cam và cà phê, chị chỉ thấy mình ngồi một mình, nước mắt rơi không ngừng. Dưới giọt nước mắt đó, những giọt cà phê thong thả rơi vào đáy ly, nhưng trong lòng chị vẫn cảm thấy đau đớn như hàng nghìn mảnh vỡ.

Hoàn Lý

Tin Hành Lang