‘Còn ai tát nước chiều cuối năm?’

'Còn ai tát nước chiều cuối năm?'

Những kỷ niệm không thể quên về Tết quê hương

Những cái Tết quê mãi không quên

Chào bạn! Hôm nay mình muốn chia sẻ với bạn về những kỷ niệm đáng nhớ về ngày cuối năm xưa của gia đình mình. Mỗi dịp chiều 30 Tết, mẹ mình luôn hỏi: “Hai chị em đã tát hết ruộng chưa? Bạn có kiểm tra kỹ bờ ruộng không?”. Câu hỏi đó đã vang vọng trong tâm trí mình suốt những năm qua.

Trở về quê hương

Gần đến Tết, khi trở về quê nhà, mình phải đi qua những cánh đồng đang vào mùa cấy. Dưới ruộng, những người phụ nữ trong gia đình đang hết sức chăm chỉ cắm những dẻ mạ cuối cùng để nghỉ ngơi chuẩn bị đón một Tết vui vẻ.

Đã hơn ba chục năm trôi qua, nhưng mỗi khi về quê ăn tất niên, khi đi qua con đường đó, tuổi thơ mình lại hiện lên trong tâm trí. Kỷ niệm mà mình nhớ nhất là những chiều 30 Tết xưa, khi hai chị em mình vác cuốc và gàu dây đi từ cánh đồng này sang cánh đồng khác, tát nước cho những thửa ruộng mới cấy.

Nhiệm vụ quan trọng

Mỗi năm, ngày 30 Tết, hai chị em mình có hai nhiệm vụ quan trọng. Buổi s.á.ng, chúng mình giúp bố mẹ nhặt rửa lá dong để chuẩn bị làm bánh chưng. Buổi chiều, khi bánh đã nấu xong, chị em mình tiến hành công việc cuối cùng của năm cũ, đó là đi tát nước cho ruộng.

Xem thêm:  Chồng tôi từ yêu đến ly hôn trong thời gian ngắn

Mẹ mình nhắc nhở: “Sau khi tát xong, hai chị em nhớ kiểm tra kỹ bờ ruộng để giữ nước trong 3 ngày Tết. Trời đang rét, lúa mới vừa bén rễ, nếu để ruộng cạn nước, lúa sẽ c.h.ết. Sau này sẽ không còn mạ để cấy đâu con ạ”.

Mệt mỏi nhưng không ngại

Chị tôi đồng ý và nhanh chóng chuẩn bị cuốc và gàu cũ bám phèn chua trên bề mặt. Chị còn thêm một cuốc nữa, treo gàu vào cán cuốc và gánh lên vai để chúng mình ra đồng. Mình theo sau, trong lòng cảm thấy bực dọc và căng thẳng. Mình vội vàng nói: “Ruộng rất rộng, mương cũng sâu, tát hết ruộng cả buổi chiều chắc mệt lắm”.

Trong lòng tôi ấm ức và ghen tị với bạn bè cùng làng, vì họ đã được đi chơi trong khi mình lại phải đi tát nước. Chị tôi phải khuyến khích mình: “Ruộng vẫn còn đủ nước, chúng mình hãy nhanh chóng tát xong”.

Cùng nhau tát nước

Chúng mình đi dọc theo bờ mương, trước mặt là cái gió lạnh thổi vào mặt. Hai bàn chân trần của mình thâm tím vì lạnh. Cảm giác răng cứ run lên và gặp nhau thường xuyên. Mình cứu mình vào trong áo khoác, đi sau lưng chị.

Chị tôi lại nói: “Nhanh lên em, tát nhiều gàu để không cảm nhận được cái lạnh này”. Rồi khi đến nơi, chị tôi rút dây gàu lại gần mình để không mỏi tay, không kéo lâu.

Xem thêm:  90 phút 'giải mã' khu di sản hơn 1.300 năm lịch sử hot nhất Hà Nội

Mình đã đi tát nước nhiều lần, nên biết rõ cần phải tát mấy gàu cho đủ cho mỗi thửa ruộng. Vì vậy, khi tát, mình cứ đếm từng gàu, giống như đếm mỗi khoảnh khắc xuân đang đến gần.

Công việc không dễ dàng

Sau khi tát xong một thửa, mình nhanh chóng thu gàu để đi sang thửa khác. Chị tôi lại đến bờ ruộng kiểm tra xem có chỗ nào bị rò, bị vỡ để sửa lại, không để nước chảy sang ruộng hàng xóm. Bởi nếu s.á.ng ngày mùng 1 phát hiện chưa đủ nước, chúng mình phải đi tát lại cả ngày đầu năm.

Chiều tối mỗi lần trôi qua, chúng mình tát hết thửa này đến thửa khác. Thửa nào ở gần mương, tát nước còn nhanh hơn. Nhưng thửa ở giữa đồng, chúng mình phải cần cù đào mương dẫn nước từ ruộng khác để chảy vào ruộng của mình. Đôi khi phải tát cả trăm gàu, nước mới đủ để lứa mạ “bén” đầu ruộng của chúng mình.

Mình tức giận và ghen tị, cứ tát một lúc lại nghỉ ngơi và đi kiểm tra ruộng đã đủ nước chưa. Mình nghĩ về bạn bè trong làng, tại sao họ lại có cuộc sống dễ dàng hơn mình. Miệng mình oán trách và nước mắt cứ chảy. Chị tôi lại nói: “Thôi, cố gắng chút thôi, ngày mai chúng mình sẽ được nghỉ Tết thả ga. Nếu bố mẹ thấy ruộng chưa đủ nước, chúng mình sẽ không cần phải nghỉ Tết nữa”.

Xem thêm:  Gia đình vợ Việt - chồng Canada 'không nhà': Đưa con qua 30 quốc gia, phượt khắp Việt Nam

Cuối cùng

Sau khi hai chị em tát xong thửa ruộng cuối cùng, đã vào buổi chiều muộn. Mình nhìn về phía làng, khói lam từ nhà hàng xóm bắt đầu phả lên và bay lảng trên những cánh đồng tre già. Giờ này, mỗi gia đình trong làng đang chuẩn bị bữa ăn tất niên. Mình đặt gàu xuống ruộng và chạy về nhà để thay quần áo, được tự do chơi với bạn bè tận hưởng những giây phút cuối cùng của năm, và chỉ trở về khi trời tối tăm.

Suốt những năm tháng học cấp 2 và cấp 3, mình đã trải qua bao nhiêu lần đi tát nước chiều cuối năm. Cho đến một ngày, hai chị em mình đã thoát khỏi công việc này và trở thành những “người thành phố”, chính là ước mơ của bố mẹ chúng mình – những người luôn hy vọng con cái sẽ thoát khỏi cuộc sống làm ruộng.

Bây giờ, quê hương thay đổi, mặc lên mình một diện mạo mới với sự phát triển vượt bậc. Công việc cày cấy đã được cơ giới hóa và công nghệ hóa. Những chiếc gàu dây đã trở nên xa lạ. Nhưng kỷ niệm về tuổi thơ và những khó khăn vẫn còn đọng mãi trong trái tim. Mỗi khi đi giữa những cánh đồng chúng mình từng tát nước, mình lại tự hỏi: Còn ai tát nước chiều cuối năm?

Nguồn: Tin Hành Lang