Còn ai tát nước chiều cuối năm?

Những ký ức đáng nhớ trong mỗi dịp Tết

Tháng Chạp đang tới gần. Con đường trở về làng thôn đi qua những cánh đồng đang trong vụ cấy. Dưới ruộng, các bà các chị đang cắm những dẻ mạ cuối cùng để kịp nghỉ ngơi đón Tết vui xuân.

Gần ba chục năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi về quê ăn tất niên, khi đi qua con đường ấy, cả tuổi thơ xa xôi lại hiện ra trong tâm trí. Nhớ nhất là những chiều 30 tết, hai chị em tôi, cầm cuốc, xách gàu đi hết cánh đồng này sang cánh đồng khác, tát nước cho những thửa ruộng mới cấy.

Mỗi năm, ngày 30 tết, chị em tôi có hai nhiệm vụ quan trọng. Buổi s.á.ng, chúng tôi giúp bố mẹ nhặt rửa lá dong để gói bánh chưng. Còn buổi chiều, khi nồi bánh đã lên bếp, chị em tôi thực hiện công việc cuối cùng trong năm cũ, đó là đi tát nước cho các thửa ruộng.

Mẹ tôi nhắc nhở: “Sau khi tát, hai chị em nhớ kiểm tra bờ ruộng cẩn thận để giữ nước trong 3 ngày Tết. Trời đang lạnh, lúa mới vừa rễ mà để ruộng cạn sẽ c.h.ết, vào tháng Giêng không còn mạ để cấy đậm đà con ạ”.

Xem thêm:  Phố cổ Hà Nội 'rực rỡ' sẵn sàng đón Giáng sinh

Chị tôi nhất quyết: “Hôm nay ruộng vẫn còn đủ nước, chị em mình tát nhanh thôi”.

Công việc đồng áng cùng kỷ niệm tuổi thơ

Hai chị em tôi đi men theo bờ mương nhỏ, từng đợt gió bấc thổi vào mặt, se lạnh. Đôi bàn chân trần của tôi thâm tím vì lạnh. Hai hàm răng run run thỉnh thoảng va vào nhau. Tôi cúi lưng vào trong áo bông, đi nép sau lưng chị.

Chị tôi bảo: “Đi nhanh lên em, tát nhiều gàu làm ấm người ngay ấy mà”. Rồi đến ngoài ruộng, chị tôi rút dây gàu để tôi đỡ bớt trọng lượng, không làm tay mỏi.

Vì đã đi tát nước nhiều lần, tôi biết rõ số lượng gàu cần tát cho từng thửa ruộng. Vừa tát, tôi vừa đếm từng gàu, như đếm khoảnh khắc mùa xuân đang đến gần.

Sau khi tát xong một thửa, tôi nhanh chóng thu gàu để đi sang thửa khác. Còn chị thì vác cuốc đi một vòng quanh bờ ruộng, kiểm tra xem có chỗ nào bị rò, bị vỡ để sửa lại, tránh nước chảy vào ruộng nhà hàng xóm, tránh việc phải đi tát lại trong ngày đầu năm.

Chiều tối dần về, nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục tát từng thửa ruộng. Thửa nào ở bên cạnh mương thì tát nhanh hơn. Còn thửa ở giữa đồng, chúng tôi phải cần cù kèm theo nước, đảm bảo nước chảy qua các thửa ruộng của gia đình mình. Đôi khi phải tát cả trăm gàu, mới đủ để nước “bén” đến cuối ruộng.

Xem thêm:  Bắt nhóm cho vay lãi nặng đến nhà “con nợ” chửi bới, đòi tiền

Với cảm giác căng thẳng, tôi thường xuyên nghỉ giải lao, đi kiểm tra ruộng xem đã đủ nước chưa. Trong lòng nổi lên một cảm giác ghen tị với bạn bè trong xóm. Chúng đã được nghỉ ngơi sau khi làm xong công việc tại kho hợp tác xã, còn tôi thì phải tát nước mỗi năm. Chị tôi phải khích lệ: “Ruộng vẫn còn đủ nước, chị em ta hãy cố gắng”.

Những phút giây cuối cùng của chiều cuối năm

Hai chị em tôi tát đến thửa ruộng cuối cùng, khi trời đã chuyển sang chiều tối muộn. Nhìn về phía làng, khói từ những bếp nhà đã bắt đầu phả lên, bay lảng trên những cây tre già. Giờ này, trong mỗi ngôi nhà ở làng, mọi người đang chuẩn bị cho bữa tối tất niên. Tôi vội vã vứt dây gàu xuống ruộng, vừa đi vừa thay quần áo, lao vào sân chơi với bạn bè, tận hưởng những phút giây cuối cùng của ngày cuối năm.

Khi tôi về đến cổng, mẹ tôi đang nấu ăn trong bếp, đứng lên và hỏi: “Hai chị em đã tát hết ruộng chưa? Có kiểm tra lại bờ ruộng cẩn thận không?”. Tôi trả lời mẹ một cách nhanh chóng để mẹ yên tâm, rồi vào nhà thay quần áo, lao ra sân chơi với bạn bè. Chỉ khi tối buôn chìm trong bóng tối, tôi mới về nhà.

Kỷ niệm tuổi thơ và những ngày Tết trong quá khứ

Suốt những năm học cấp 2 và cấp 3, cứ mỗi dịp xuân về là chị em tôi lại đi tát nước chiều cuối năm nhiều lần. Cho đến một ngày, chị em tôi trở thành những “người thành phố”, đúng như mong ước của bố mẹ – những người luôn cống hiến cho đất nước và mong muốn con cái thoát khỏi nghèo khó quê nhà.

Xem thêm:  Liên tục bị mời bia tiệc tất niên, người đàn ông tổn thương thận suýt chết

Hiện tại, làng quê đã thay đổi, thể chế nông nghiệp đã cải tiến, công việc cày ruộng đã bị thay thế bởi máy móc. Những chiếc gàu dây, gàu xông đã không còn xuất hiện. Tuy nhiên, kỷ niệm tuổi thơ khó khăn vẫn còn đọng lại. Mỗi khi đi giữa con đường đã từng đi qua ruộng, lòng tôi đặt câu hỏi: Còn ai tát nước chiều cuối năm?

Nguồn: Tin Hành Lang